Vọng cổ: Đóa Kim Liên trong ngàn sen đất Tháp – Ngô Triều Dương

0
352

Bài vọng cổ được thể hiện bởi Nghệ sĩ ưu tú Lê Tứ và Nghệ sĩ ưu tú Mỹ Hằng song ca.

Nói lối

Nội tôi kể ngày xưa:

Có con hạc trắng bay từ xứ Nghệ

Tìm đất lành đậu lại nhánh Hoà An

Chùa Hoà Long tiếng hạc lẫn tiếng chuông

Sưởi ấm cả lòng dân vong quốc

 

Lý mỹ hưng
Thềm quan, không làm vướng chân ông Đồ.

Ngày đất nước đắm chìm trong hoả mù dã tâm quân thù.

Vượt qua rừng lang, dốc sói.

Xuôi về phương Nam.

Chí lớn nối thêm bao nhiêu vòng tay.

Cởi ách nô lệ, cởi bao niềm đau thống khổ.

Mỗi dấu chân người để lại, đỏ một hòn than.

 

Vọng cổ

  1. Ngày ấy có vị Tri huyện Bình Khê đứng về phía dân đen mà bị triều đình thải hồi sau phạt đòn trăm trượng. Rũ áo từ quan không màng khanh tướng, hành phương Nam bằng chí lớn một ông… đồ. Người thường dạy: không có nô lệ nào nhục nhằn hơn nô lệ chốn quan trường. Nhặt thóc Chúa phải múa theo loài xiểm nịnh, thân cúi lòn nhục mất nước cỏng oằn lung. Thế kỷ hải hùng một cổ hai tròng dân thập tử, nhất sinh. Chim treo trên lửa, cá nằm trên thớt. Mang trong mình hạt giống đất Kim Liên, người ký thác tâm hồn xuống ngàn sen đất Tháp.

 

  1. Kể từ đó đất Hoà An với người liền máu thịt. Chữ trung dũng dạy thanh niên, thang thuốc tặng người già. Việc nước, việc dân như lửa bỏng , dầu sôi khi trái gió lúc trở trời. Trong lớp áo hàn nho gói cả bầu nhiệt huyết. Thuyền tán cứu dân lành, nghiên bút chống xâm lăng. Trăn trở ngọn nến lòng, nghiền ngẫm chuyện Tây, Đông. Thương vận nước, lòng dân đang hồi ngửa nghiêng ly tán. Tách trà nóng sớt ấm lòng bao người trung nghĩa. Bắt mạch dân nghèo thương mạch nước trầm kha.

   

Nói lối

Chẳng dựng cho mình dẫu một túp lều riêng.

Cụ Phó Bảng chọn lòng dân làm địa chỉ.

Sa Đéc, Long Xuyên, Mỹ Tho , Cam Bốt. . .

Tứ xứ là nhà…

 

Phụng hoàng

Chung một nóc non sông

Vốn hằng sản một đời là chữ tâm, chữ đức

Đối bóng soi đường trước ngọn đèn khuya khoắt

Cám cảnh dân nghèo cùng khổ, trầm luân

Bên dấu giày lũ xâm lăng

Tri kỷ, tri âm chặt dạ tâm đồng

Không thể ngồi yên trong vòng lưới lửa

Muốn đuổi được quân thù phải mở trí, khai tâm

 

Vọng cổ

  1. Đứng trước hoạ xâm lăng đâu chỉ có giáo gươm mới xả thân vào lằn tên mủi đạn. Chữ nghĩa cũng đủ sức vạn năng hướng nhân dân ra vùng ánh sáng nên ngọn bút hoá lương tri thành tâm nguyện cháy trong… người. Lời hịch Duy tân như ngọn đuốc soi đời. Mỗi chỗ đến của người là lòng dân yêu nước, mà yêu nước là trải thân mình tận hiếu với nhân dân. Trước chớp giật, gió gào mòn mõi mấy đời tre, phải vun gốc vạn măng xanh thành sức thần Phù Đổng. Truyền thống Ngủ Linh Dương tiềm tàng trong huyết quản thì lời dạy nghĩa nhân sẽ hoá thành mồi lửa thiêng liêng đốt cháy vạn quân thù.

 

  1. Để có ngày đất nước trọn niềm vui, người tận tuỵ vun trồng cho thế hệ tương lai cây tự do xanh cành, trĩu quả. Hình ảnh người vẫn khắc sâu trong tâm hồn những môn sinh hiếu học. Ngự trị sáng ngời qua vạn biến của lòng dân. Bia miệng thơm lừng hương khói quyện hồn thiêng, chữ đức trong ngần muôn đời bay ngược gió. Để khách hành hương trăm miền tôn kính, chiêm ngưỡng đoá Kim Liên đã thổi hồn nước non cho một đấng thiên tài.

Cha không cần nhà, con không cầu ngai

Mà đưa dân tộc lên đài vinh quang

Tháp Mười đẹp nhất bông sen

Ngàn hương dâng đoá Kim Liên rạng ngời.

Tác giả: Ngô Triều Dương

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây