Truyện ngắn Hồn Sen được sáng tác bởi tác giả Thanh Hà. Hồn Sen được tác giả gửi đi tham gia Cuộc thi Sáng tác truyện ngắn Khu vực Đồng bằng sông Cửu Long năm 2019 và đã đạt giải III.

dam-sen-hon-sen

Nhiều người xem quê hương là miền đất quá đổi thân thương, không thể nào quên, không muốn rời xa. Nhưng với ông Năm thì không như vậy. Mặc dù ông là một nông dân nam bộ chính hiệu, suốt đời gắn bó với làng quê, dòng sông, ruộng vườn nhưng ông không cảm thấy sâu nặng với những cái đã làm nên gần như cả cuộc đời ông đó. Tất nhiên là cái gì cũng có lý do của nó. Những ký ức khổ cực, gian nan cùng với những đối xử bạc bẻo, đen đuổi đeo mang đến tận lúc mà ông cảm thấy không còn đủ sức để chịu đựng nữa chỉ là nền tảng của nỗi chán chường. Những cuộc ly hương của đám thanh niên nông thôn để lại sự quạnh quẻ của một làng quê chỉ còn người già, trẻ nhỏ cũng chỉ là gia vị thêm vào. Cái món chính nhất, thật sự nhất là vì con trai ông. Đối với ông, Hoàng Nam, không chỉ đơn giản là niềm tự hào về một đứa con tài năng, hiếu thảo mà còn là cả một ước mơ hạnh phúc tuổi già của mình. Điều cốt lõi nhất là ông muốn đi theo con trai mình, ở cùng cháu nội mình dù là ở bất cứ nơi đâu. Mà cái nơi đâu đó không thể là nơi đây, nơi mà con trai ông không thể nào phát huy được hết sự giỏi giang của nó.

***

Cái ngày ông chờ đợi cuối cùng cũng đến. Khi được thông báo sẽ được xuất viện trong sáng nay ông không khỏi vui mừng khi cơn bạo bệnh kết cuộc cũng không ngăn cản được ý nguyện ông muốn từ biệt xứ sở này. Rồi ông sẽ sống cuộc sống vui tươi, an nhàn bên cạnh con cháu ở một chân trời hạnh phúc xa xôi. Rồi ông sẽ bứt thoát khỏi những nhọc nhằn, đớn mọn như thoát khỏi những cánh tay từ bùn đất níu kéo, quấn víu đời ông. Rồi đôi chân ông sẽ được các phương tiện hiện đại của đất nước văn minh, tiên tiến nhanh chóng trả lại sức mạnh vốn có của một nông dân chân lấm, tay bùn. Nhưng… sao người đến đón ông lại không phải là con trai ông mà lại là một cô gái cũng chạc cở tuổi nó. Cô ta vui tươi nhìn ông qua một nụ cười rạng nắng sớm ban mai:

– Dạ thưa chú! Hoàng Nam có chuyện bận nên nhờ cháu đến đây đón chú…

– Nhưng con là ai?

– Dạ con là Bích Ngọc, bạn học của Hoàng Nam… Chú không nhớ con sao?

– À, nhớ rồi… Lâu rồi không gặp… Giờ con lớn quá… Nam đâu rồi con?

– Dạ, Nam trở về nước rồi… Có chuyện gấp thưa chú…

– Vậy giờ mình đi đâu?… Nhà, đất đã giao nó bán hết rồi…

– Dạ, Nam đã sắp xếp mọi chuyện rồi, xin chú cứ yên tâm!

***

bong-dien-dien

Mặt trời lố dạng phía hàng cây xa xa. Những tia nắng đầu tiên long lanh trên mặt nước mênh mông của cánh đồng mùa nước nổi. Phía mũi xuồng một phụ nữ đang đứng hái lấy những bông điên điển màu vàng. Cô ta quay lại nhoẻn nụ cười tươi tắn như tia nắng đầu ngày ấm áp. Giữa xuồng một cậu bé cũng đang nhìn lên vui vẽ. Vậy người đang cầm lái là ai? Ô, chính là mình chứ ai – Ông Năm nghĩ vậy – Đúng rồi, thằng bé hôm nay nghĩ học nên xin theo cha mẹ mưu sinh trong mùa lũ đây mà. Vợ ông ngồi xuống cầm lấy dầm bơi đi. Ông Năm cũng ra sức vẫy mạnh mái dầm. Chiếc xuồng lướt nhanh trên mặt nước làm bầy chim trong hàng tràm giật mình tung cánh bay lên trời. Vượt qua biển nước bao la, chiếc xuồng lạc giữa một đồng sen bát ngát. Cả nhà ông hái lấy thật nhiều bông sen, gương sen và cả lá sen nữa. Những món này đều có thể bán được để giúp cả nhà sinh sống qua ngày và lo cho đứa con trai có thể có một tương lai tươi sáng hơn.

Ơ nhưng sao tất cả đâu mất hết rồi… Không có xuồng… không có cả vợ con… Chỉ còn những bông sen trôi lang thang trên đồng nước vô tận. Ông Năm cất tiếng gọi vợ con nhưng chỉ nghe vọng lại tiếng của chính mình. Ông sợ quá cố vẫy vùng thì nhận ra là mình đang rơi vào một hố xoáy nước to lớn. Dòng nước ngày càng mạnh cuốn ông về phía tâm của nó theo một chiều xoay tàn nhẫn. Đúng lúc ông biết là mình bất lực đành chấp nhận xuôi tay thì cũng là lúc ông giật mình thức giấc.

Ờ mà… giấc mơ tương tự như thế này lập đi lập lại rất nhiều lần trong cuộc đời ông. Lần trước khi ông không thức giấc được nữa là chính lúc ông bị tai biến nặng phải vào bệnh viện cấp cứu. Còn bây giờ, thì ông đang ở đâu? Ông chồm dậy trên giường cố để nhớ lại chính xác nơi mà mình vừa chuyển đến.

***

Nơi mà con trai ông sắp xếp không phải là phòng chờ của một sân bay quốc tế nhộn nhịp hành khách tha phương mà ông đã nhiều lần hình dung ra. Nơi mà con trai ông sắp xếp cũng không phải là một căn phòng tiện nghi trong một khách sạn sang trọng gần chốn phi trường. Nơi mà con trai ông sắp xếp lại chính là một… bệnh viện phục hồi chức năng trong ngay cái tỉnh lẻ này… Và người mà con trai ông gửi gắm chính là một nữ bác sĩ điều trị nơi đó… Mà ông cũng biết về đâu nữa… Chính ông đã giao toàn bộ giấy tờ đất đai, nhà cửa cho con trai ông để giải quyết rốt ráo trước khi xuất ngoại… Chính ông đã nói với nó quyết tâm không quay trở lại cuộc đời đơn độc không con, không cháu ở quê nhà…

Bích Ngọc bước vào, vẫn nụ cười ban mai tươi tắn:

– Chú ơi… Đến giờ luyện tập rồi chú… Chú phải kiên trì thì mới mau đi lại được chớ chú…

– Ờ… chú biết rồi… Thằng con chú nó nghĩ gì không biết… Tại sao không đưa chú đi ngay mà bỏ chú bơ vơ lại đây như vậy?

***

sen-thap-muoi

Xuồng chở đầy bông sen. Hương sen thơm ngào ngạt khiến ông Năm cảm thấy rất sảng khoái. Còn cảnh tượng nào êm ả hơn khi nhìn những cánh sen hồng đang lấp lánh ánh nắng rực vàng. Con trai ông đang ngồi trong lòng ông để tập bơi xuồng. Ông nắm hai tay thằng bé móc từng nhịp dầm khoan thai, điệu nghệ. Chiếc xuồng lướt êm ru soi bóng xuống mặt nước.

– Nhanh lên anh! Phải vào hàng tràm trước khi cơn giông tới!

Nghe tiếng vợ, ông Năm giật mình nhìn lên. Đàng cuối chân trời mây đen đang ùn ùn kéo tới rất nhanh. Vợ ông nói đúng nếu còn chơi vơi giữa đồng nước như thế này thì sẽ vô cùng nguy hiểm. Vậy là cuộc đua sống chết giữa gia đình ông và cơn mưa giông mùa lũ bắt đầu. Ông dành lấy mái dầm từ tay thằng bé bơi lấy bơi để. Phía mũi xuồng, vợ ông cũng quyết liệt không kém…

Lần này ông giật mình sớm trước lúc chống chọi với hố xoáy nước chứng tỏ sức khỏe ông đã khá hơn lên. Cũng phải vậy thôi vì hơn tháng qua ông đã cố gắng tập luyện theo lời khuyên ân cần của cô bác sĩ dễ thương kia mà.

***

Hình như, Hoàng Nam có chuyện gì với vợ con nó cần phải giải quyết. Nó điện về nói khi nào ổn sẽ về gặp ông ngay. Vợ Hoàng Nam là người da trắng lớn hơn nó ba tuổi. Thật ra, ông cũng chưa từng gặp mặt con dâu và cháu nội bao giờ. Lúc cưới vợ, Nam nói công việc nhiều quá, đường xá lại xa xôi nên không rước ông qua bên Úc dự đám cưới được. Tất nhiên là ông buồn lắm, nhưng thương con nên cũng đành tự an ủi: Biết sao được, hoàn cảnh mà! Ông chỉ dự đám cưới con trai mình qua những hình ảnh, đoạn phim nó gửi về trong cái di động mới toanh gửi kèm. Để có thể xem được những hình ảnh quý giá đó, ông phải mất hai tháng nhờ mấy đứa trẻ chỉ dạy để giúp một con người cổ lổ như ông dấn thân vào thế giới hiện đại, văn minh này. Rồi cháu nội ra đời, ông cũng thấy qua clip. Đầy tháng, thôi nôi, sinh nhật, đi học… ông cũng thấy qua clip. Ông xem đi xem lại từng cái clip đến nỗi thuộc lòng từng động tác, cử chỉ, từng tiếng nói, giọng cười… Nửa đêm giật mình ông xem clip… Ăn cơm xong ông xem clip… Trước lúc bị tai biến ông cũng đang xem clip… Trong những cái clip thần kỳ đó, ông hình dung ra cuộc sống tuyệt vời của con trai mình với vợ con nó… Ông thèm được chui vào cái clip ngay lập tức để được sống trong cái thế giới ước mơ đó… Nhưng thực tế là ông phải cố sức luyện tập theo chỉ dẫn của cô bác sĩ đáng yêu có nụ cười tỏa nắng này để nhanh chóng cất cánh thoát khỏi nơi đây.

***

song-nuoc

Gió càng ngày càng mạnh hơn. Từng lớp mây đen mỏng mang theo những hạt mưa bụi đang đến trước. Mặt nước bắt đầu xao động bởi những con sóng nhỏ. Hàng tràm thì hãy vẫn còn xa. Theo tính toán của ông Năm vẫn có thể về nhà kịp trước khi cơn giông tố thật sự mạnh lên nhưng phải cố gắng bơi nhanh hơn nữa.

Vừa lúc đó, bất chợt ông thấy chiếc xuồng mình lướt nhanh hơn. Ông ngạc nhiên nhìn vào giữa xuồng thì thấy con trai ông đang dùng một tấm ván hẹp vốn dùng lót xuồng bơi tiếp cha mẹ. Ông mĩm cười khi thấy con mình vừa thông minh vừa hiếu thảo như vậy. Đúng rồi, nó luôn là niềm tự hào, niềm hạnh phúc lớn lao nhất của vợ chồng ông kia mà. Ôi, nếu cuộc đời cũng như giấc mơ luôn dừng lại ở đây thì tốt biết chừng nào.

***

          – Hôm nay, chú tập tốt quá… Nếu như cái đà này không lâu chú sẽ đi lại bình thường…

– Vầy là cũng lâu quá rồi chứ… Chú cứ tưởng không bị nặng đến như vầy…

– Mà chú đang xem gì đó?

– Nè, con coi đi… cháu nội của chú đó…

– Vậy à… Ủa mà nó…

– Ừ tại nó giống mẹ, lai tây mà!… Đó nó nói đó!…

Đứa bé trong clip vừa cười vừa nói với người xem clip.

– Mà nó nói gì vậy chú?

– Nó nói: “Ông nội ơi… ông nội có nhớ con không? Con nhớ ông nội lắm”

– Nó nói bằng tiếng gì?… Mà sao chú nghe hay vậy?…

– Hà… hà… nó nói tiếng Việt đó, tại không bỏ dấu… Cũng cả tháng mới hiểu được đó chứ… Mà con chưa có gia đình à?

– Dạ chưa…

– Nghe nói con du học ở Mỹ rồi làm việc ở bển… Sao giờ lại về đây?…

– Dạ, tại con thích về quê hơn… Ta về ta tắm ao ta vẫn tốt mà chú…

– Ở xứ mình có gì đâu mà tốt con ơi… Giỏi như con mà về đây thì uổng quá.

– Nhưng về đây con mới gặp được bà con mình… Và nhất là gặp được chú nè!…

– Rồi chừng nào lấy chồng?…

– Dạ phải có ai chịu lấy con thì con mới lấy được chớ chú…

***

xuong-ba-la

Cơn giông không chịu thua cả nhà ông. Nó bắt kịp chiếc xuồng lúc cách hàng tràm không còn xa lắm. Mưa trở nên nặng hạt. Gió gào thét. Sóng cuồn cuộn. Và ghê gớm hơn nữa là một cơn lốc xoáy đang lao đến. Ông Năm thấy rõ ràng nhiều vật đang bị nó cuốn vào những cánh tay tử thần của nó. Có cả những cành cây, những thân cây và có cả những con chim đang cố bay ra nhưng không đủ sức vượt thoát.

Khi đã cảm nhận được sức mạnh của cơn lốc xoáy lúc nó đến gần nhất. Ông Năm hét lớn lên:

– Bơi lùi lại nhanh lên!

Cả nhà hiểu ý ông ra sức đẩy các mái dầm về trước để chiếc xuồng mau chóng lùi về sau. Nhờ vậy cơn lốc xoáy bị lở bộ không kịp tác oai tác oái bằng cách bốc cả nhà ông ném lên không trung cho hả hê cái lòng dạ tàn ác của nó. Ông Năm nhìn theo cơn lốc xoáy cất tiếng cười ha hả nửa như muốn chọc quê nó nửa vì mừng cho cả nhà vừa thoát một cái chết ghê rợn. Giọng cười của ông vang lên trong đêm tối cả ngay khi ông đã thức giấc và nhận ra vẫn là giấc mơ quen thuộc.

***

Ông Năm chống đôi nạng đến tìm Bác sĩ Bích Ngọc. Thấy ông cô nhanh chóng bước ra:

– Kìa chú, chú tìm con à?

– Đúng rồi, con giúp dùm chú chuyện này chút nhe con!

– Dạ, chuyện gì vậy chú?

Ông Năm lấy cái điện thoại ra. Số là sáng nay ông nhận được một cái clip từ bển gửi về. Sẽ là bình thường nếu đó là của con trai hay cháu nội ông. Đàng này nó lại đến từ con dâu ông. Hình như cô ta có điều gì bức xúc lắm nên vừa khóc vừa nói trong clip. Khổ nỗi lại nói bằng tiếng Anh nên ông có hiểu gì đâu.

Bích Ngọc, ngồi xuống cạnh ông bên băng đá ngoài khu vườn bệnh viện. Cô vừa xem vừa dịch:

– Thưa cha… Trước hết con xin lỗi cha vì con không thể đáp ứng được điều cha luôn mong muốn là được sống cùng vợ chồng con…

– Nó … nó… nói như vậy thật à?

– Thật chú à… Cổ nói rất rõ là như vậy…

– Thôi con dịch tiếp đi!

– Cha thông cảm… Vì con trai con nên con không thể làm điều đó…

– Ủa? Nó nói vậy là sao?

– Cha cũng biết… Con luôn cố làm những điều tốt đẹp nhất cho con trai của mình… Mà con cũng xin nói thật với cha là… nó là con riêng của con… Nó không phải là con của anh Nam… Do đó, con không thể làm điều đó… Mong ba hãy giúp con khuyên anh Nam đừng cố thuyết phục con nữa…

Ông Năm lặng người khi nghe tới những câu cuối cùng. Bao nhiêu mơ ước của ông trong phút giây đã sụp đổ hoàn toàn. Và điều đau đớn nhất là bé Peter, đứa cháu nội yêu thương nhất của ông dù ông chưa được gặp nó trong đời thực bao giờ lại không mang dòng máu của ông. Nghĩ tới đó ông thấy mặt mũi mình tối sầm lại và không biết gì nữa.

***

hon-sen

Sau khi cơn lốc xoáy đi qua, sóng gió cũng yếu đi phần nào. Tuy nhiên, mưa lại trở nên nặng hạt hơn. Những hạt mưa được sức gió phóng đi quất vào da mặt ông Năm như những mũi tên nhỏ gây buốt rát đau đớn. Trên nền trời tối sầm hẵn lại xuất hiện những ánh sáng chớp lóa của những tia sét đang càng lúc càng gần hơn. Nguy cơ bị sét đánh trúng giữa đồng nước là điều rất có thể trong lúc này. Bằng chứng là một tia sét vừa đánh vào hàng tràm khiến nó bốc cháy ngay trong cơn mưa. Ánh lửa khét lẹt đó giúp ông Năm và vợ con định hướng rõ ràng hơn để nhanh chóng bơi vào bờ chỉ còn khoảng hơn hai mươi thước.

***

Ông Năm giật mình dậy trên giường vì có tiếng chuông điện thoại. Vậy là sáng nay ông đã bỏ buổi tập vì sự cố hôm qua. Đó là điện thoại của Hoàng Nam:

– Ba nghe đây con!

– Thưa ba! Ba khỏe không ba?

– Ừ, ba khỏe lắm… Ba sắp đi lại bình thường rồi… Con yên tâm đi…

– Ba à… Ba yên tâm đi… Cha con mình sẽ sắp sống chung với nhau nên ba đừng lo lắng gì cả?

– Ừ… Nhưng sao vợ con?…

– Con… con… con và vợ con vừa làm thủ tục ly hôn xong… Nên vợ con sẽ không còn có thể cản trở gì nữa đâu ba…

– Nhưng sao lại như vậy hả con?

– Chuyện dài lắm ba à… Thật ra… con và vợ con chỉ là một cuộc hôn nhân hợp đồng mà thôi… Vợ con cần một người cha cho con trai mình, một người chồng cho trang trại của gia đình cô ấy… Còn con cần một cơ hội để được định cư… Nhưng bây giờ thì đã đến lúc phải chấm dứt rồi thưa ba… Con cũng sắp về nước rồi… Khi nào gặp ba con sẽ nói kỹ hơn… Ba mau khỏe lại để về sống với con nhe ba…

Ông Năm vẫn còn tần ngần sau cú điện thoại đó thì Bích Ngọc bước vào:

– Điện thoại của ai vậy chú?

– Điện thoại của thằng Nam… Nó nói sắp rước chú qua bển với nó rồi…

– Vậy hả chú?

Trong nụ cười ban mai của người nữ bác sĩ sáng nay ông Năm cảm thấy hình như nó thiếu tươi hơn mọi bữa.

***

dong-sen-thap-muoi

Khi chiếc xuồng vào gần đến hàng tràm thì bổng nhiên nó lại chuyển động theo chiều ngược lại mặc dù mọi người đang cố gắng bơi về phía trước. Ông Năm giật mình khi hiểu ra nguyên nhân. Một hố nước xoáy lớn đã bất ngờ xuất hiện ngay trên đường di chuyển của chiếc xuồng. Sao lại như vậy? À, thì ra đây chính là dòng kênh cặp hàng tràm mà mặt nước mùa lũ đã xóa nhòa ranh giới. Có lẻ đáy dòng kênh vừa bị sụp một lổ to nên tạo ra dòng xoáy nước sát nhân này. Ông Năm nhận ra chiếc xuồng đang còn nằm ngoài rìa dòng xoáy nên nhân cơ hội nó xoay chiếc xuồng trọn vòng đến sát hàng tràm phải ra sức bơi thoát ra khỏi nó thì mới cơ may sống sót.

***

Hôm nay, ông Năm tham gia chuyến tham quan do bệnh viện tổ chức. Nơi đến sẽ là một khu nghĩ dưỡng kết hợp trị liệu mà nghe nói cũng không xa bệnh viện lắm. Người hướng dẫn chuyến đi chính là Bích Ngọc. Xe khởi hành vào lúc bốn giờ sáng để đảm bảo có thể đón mặt trời mọc và ăn sáng tại chỗ tham quan. Theo đúng liệu trình, Bích Ngọc yêu cầu mọi người dùng thiết bị bịt mắt, đeo tai nghe với âm nhạc thích hợp cho việc thiền định suốt quá trình xe chạy. Cái món nhạc tịnh tâm quả là hiệu nghiệm vì chỉ sau dăm phút ông Năm đã ngủ mất tiêu.

***

Khi vòng xoáy thứ hai đưa chiếc xuồng gần đến hàng tràm. Theo hiệu lệnh của ông Năm, vợ và con ra sức bơi xuồng thoát ra khỏi hố xoáy. Mũi xuồng đã có lúc nhóm ra khỏi sức kéo của dòng nước nhưng rồi lại không thể vượt qua. Sau cố gắng bất thành đó, dòng nước đã trở nên nhanh hơn, chiếc xuồng đã đi vào tâm hơn và Ông Năm biết tính mạng của cả nhà cũng đã trở nên mỏng manh hơn.

***

Ông Năm giật mình khi được gọi xuống xe. Khu du lịch sinh thái và nghỉ dưỡng Hồn Sen này không chỉ có cái tên thật là hay mà quy mô của nó đã khiến mọi người đều phải ngạc nhiên. Theo lời của cô hướng dẫn viên dễ mến thì nó có nhiều phân khu trồng nhiều loại bông sen sưu tập từ nhiều nơi trên thế giới. Những đầm sen đó còn được tô điểm bằng những đài phun nước, những bức tượng nghệ thuật. Trong khu có các nhà thủy tạ cho khách đi picnic, có lối đi bộ xung quanh và ghế nghỉ đặt dọc lối đi, có khu vui chơi dành cho trẻ em, các ki-ốt giải khát và nhà hàng ăn uống.

Sau màn chào đón, giới thiệu tổng quan, Ông Năm được dẫn đi vào phía rừng tràm, nơi hiện ra các ngôi nhà gỗ xinh xắn mà đã thấp thoáng bóng dáng người nước ngoài đang ở. Ông Năm cũng được nhận một căn phòng với nội thất bên trong tiện nghi chớ không như vẽ bề ngoài dân dã của nó. Nhận phòng xong, ông lại được gọi tiếp tục chuyến tham quan.

Sau tiết mục tắm hơi, xoa bóp, bấm huyệt, mọi người được tập hợp đến một căn phòng yên tĩnh để tập luyện các bài tập dưỡng sinh nhẹ nhàng. Và sau đó là bài tập thiền định an dưỡng tinh thần. Ông Năm lại chìm vào giấc ngũ ngắn ngay trong không gian yên tĩnh đó.

***

dong-sen

Ông Năm lập tức phóng ra khỏi chiếc xuồng khi vòng xoáy thứ ba đưa ông vào gần bờ. Ông dùng hết sức bơi vào và vừa kịp bám vào rễ tràm ngay lúc vừa đuối sức. Ngoái lại nhìn thì vợ con vẫn còn ở trên xuồng theo vòng xoáy quay trở ra. Vậy là họ đã không thể phóng ra. Ông hét lên:

– Lần sau thì cố hết sức nhảy ra nhe… Chỉ cần ráng một chút là nắm được tay tôi…

***

Nhìn thực đơn của buổi tiệc mang tên “Hồn sen” ông Năm không khỏi ngạc nhiên. Mà không bất ngờ sao được khi một lão nông cả đời gắn bó với nghề trồng sen như ông mà vẫn không thể hình dung hết những công dụng vô cùng phong phú của loài hoa gần bùn vẫn không hôi tanh này. Ông biết mình phải thưởng thức một cách từ tốn thì mới có thể hưởng thụ được hết hương vị của các món ăn có trong buổi tiệc. Kìa là các món nằm bàn gồm món bim bim củ sen thơm vàng giòn rụm hay món hạt sen xào bơ sừn sựt ngầy ngậy dùng cùng với sữa sen không quá béo, chỉ ngọt thanh với mùi thơm nhẹ quả là lời mời gọi ân cần cho thực khách bước vào thế giới của ẩm thực và hoa sen.

Sau khi gắp vài đũa món gỏi chân gà trộn ngó sen ăn kèm với bánh phồng tôm, ông Năm chậm rãi tận hưởng chén súp tôm, cua nấu với bông sen mang hương vị rất lạ của những cánh hoa sen đã hòa vào nước dùng mà ông chưa từng được ăn bao giờ. Ông Năm nhắm mắt lại để hình dung màu sắc của những cánh sen đang phất phơ trong gió rồi cất cánh bay lên lan tỏa khắp không trung. Nhưng rồi ông lại mở mắt ra ngay vì sợ lại chạm vào một giấc mơ không đẹp luôn đeo bám lấy ông.

Giờ là thời điểm của những món chính, món cá lóc nướng trui cuốn lá sen non chấm mắm me không lạ nhưng vẫn luôn hấp dẫn lại phối hợp cùng  món sườn non nấu hạt sen và đậu Hà Lan dùng với xôi lá sen thì quả thật ấn tượng vô cùng khó phai. Ông Năm bất chợt không khỏi suy nghĩ về đời sen. Thật sự ông không thích câu ca dao gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Không! Theo ông bông sen gần gũi lắm, thân thương lắm nên không thể có cái suy nghĩ phân biệt như vậy. Chính bông sen đã tự mình hút lấy những tinh túy từ bùn sâu nước đọng mà tạo ra những sắc màu, những hương thơm cho cuộc đời này. Và ngay cả những hương vị mà ông đang thưởng thức đây cũng mang nguồn gốc từ những thấp hèn, đau khổ của mảnh đất, tình người nơi đây.

Món lẩu sen cá diêu hồng thật sự là công phu vì trong nước lẩu có cả củ sen, hạt sen, nhụy sen, cánh sen và gạo sen, tức là những hạt trắng hình hạt gạo, ở đầu nhị đực của hoa sen mà người ta đã tỉ mẫn nhặt ra. Dọn cùng với nó là một chiếc lá sen gói cơm gạo huyết rồng trộn hạt sen. Đến lúc này thì mọi người chắc cũng sẽ như ông nhận ra đây không chỉ đơn giản là ăn uống nữa rồi mà có cái gì đó sâu xa hơn, cao siêu hơn. Ông Năm không được học đủ nhiều để đủ gọi ra tên tuổi của cái điều mà ông đang cảm nhận được. Mà cũng không sao vì ông đang hình dung nó rất rõ ràng.

Ông Năm không khỏi cười thầm khi hiểu rằng nhiều người đang nuối tiếc khi không còn bụng để dùng món tráng miệng vô cùng độc đáo khi mà người nấu đã tận tâm nhét từng hạt sen đã nấu chín, thấm ngọt vào từng trái nhãn đã lột vỏ, tách hạt rồi cho vào nước chè sen nấu với đường phèn, táo đỏ, kỷ tử vừa thanh đạm vừa ngọt mát quả xứng danh với một món ăn cung đình ngày xưa. Khi ăn hơn nữa chén chè, ông Năm nghe thấm thía cái gọi là tâm huyết của người nào đó đã không chỉ tạo ra buổi tiệc này để chiêu đãi cả đoàn của ông mà còn tạo ra cả khu sinh thái, nghĩ dưỡng này nữa. Mà rốt cuộc nơi này là đâu vậy, hình như cũng không xa lắm mà sao ông chưa thể nhận ra.

Vừa lúc đó, Bích Ngọc bước lên sân khấu nhỏ phía đầu nhà hàng và ân cần thông báo:

– Kính thưa các cô chú, có một tin bất ngờ là Giám đốc Khu du lịch sinh thái và nghỉ dưỡng Hồn Sen này vừa từ nước ngoài trở về và ngay lập tức đến đây để chào hỏi mọi người. Xin mọi người hoan nghinh ạ!

Ông Năm buông chén chè để hòa theo tràng pháo tay nhưng ông không nhìn lên vì vốn ông đang quay lưng về phía phát ra một giọng nói mà càng nghe ông càng thấy quen. Khi nghe đến câu nói: “…Và đây cũng chính là quê hương của tôi.” thì ông buông chén chè xuống lần nữa và quay lại nhìn. Người giám đốc trẻ đang bước về phía ông. Lẽ nào lại là… Không thể lầm lẫn được… Nhưng tại sao lại như vậy?

– Thưa ba! Con xin lỗi… Đến hôm nay con mới về được…

– Nhưng sao con lại ở đây?

– Dạ, con đã chuẩn bị cho chuyện này nhiều năm rồi ba… Giờ thì cha con mình sẽ sống chung như ngày xưa thôi ba…

– Ở đâu?

– Ba không thích chỗ này hay sao?

***

hoa-sen-xanh

Hổm nay, ông Năm đã quen với việc dùng trà sen vào sáng sớm ngay tại lầu sen này. Nơi đây ông có thể nhìn thấy gần như toàn cảnh của khu các đầm sen với các loài sen mà ông đã hết lòng ghi nhớ. Kìa là đầm sen hồng miền Nam vốn có quá nhiều kỷ niệm với ông. Kia là loài hoa sen trắng đại đóa có thân rễ lớn thường được người da đỏ châu Mỹ sử dụng làm nguồn thức ăn. Bên cạnh là đầm sen hồng cung đình Huế dễ thương, nhỏ nhắn với đài hoa như những cánh hạc nhỏ tìm được đất lành để đáp xuống. Đó là màu hồng và màu trắng của loài sen Nhật Bản rất quý hiếm, khó nhân giống nhưng lại dễ chăm sóc. Xa hơn là loài sen Bách Diệp hay còn gọi là sen Quan Âm xuất thân từ đất nước chùa vàng Thái Lan có nhiều cánh nhỏ xinh xắn bên trong những cánh hoa màu trắng hay hồng. Loài sen có hai đóa màu trắng nở cùng một cuống luôn tạo cảm giác thanh tao, thuần khiết, quý hiếm vì được dùng để tiến vua phía bên trái kia có tên là Tịnh Đế Liên. Loài này có cả loại màu hồng và còn có một tên nữa là sen phu thê. Gần hơn một đầm là loại hoa sen đặc biệt có màu trắng viền hồng, cánh kép, thỉnh thoảng còn có một số bông đột biến cho ra cả hai màu, trắng và hồng trên cùng một bông sen. Ngoài những loài sen có màu khác như sen đỏ, sen xanh, sen tím, sen vàng thì kỳ lạ hơn tất cả là cái đầm có loài sen vua, vốn là một giống sen từ Nam Mỹ với những chiếc lá sen khổng lồ có đường kính đến gần hai mét, dày và có nhiều gai, mép lá cao tạo thành hình cái nia, màu xanh nhạt mà một người lớn có thể đứng được trên đó.

Trà sen ở đây được ướp rất kỳ công. Từ xế chiều hôm trước, người ta bơi xuồng ra bỏ những nhúm trà ngon vào các nụ sen để rồi đến tờ mờ sáng hôm sau lấy vào mà pha nên những ấm trà thấm đầy hương vị trời đất giao hòa. Cũng có loại trà sen chế biến bằng cách hái hoa sen bách diệp tươi tách gạo sen, sàn rồi ướp bảy lần cho đượm vị. Đối với những ai muốn mua về thì có trà ướp trong bông sen sấy khô, trà tim sen, trà lá sen… Tuy nhiên, đối với ông Năm, ngồi ở đây uống trà sen từ các nụ sen tươi thì quả là diễm phúc. Nhất là còn được thưởng thức cùng mức hạt sen, bánh sen… thì còn gì bằng.

Ờ mà, sao cái đầm sen hồng đàng xa kia nó có cái gì đó mà sao ông cảm thấy quen thuộc đến như vậy. Phải rồi cái hàng tràm cạnh dòng kênh kia làm sao ông quên được. Đúng rồi nó chính là phía trước mặt căn nhà của ông đó mà. Nhận ra rồi… Thằng Nam đã giải thích về việc tạo nên khu này như thế nào. Nào là kêu gọi người dân góp cổ phần bằng mặt bằng đất đai… Nào là sự hỗ trợ và đầu tư từ tập đoàn bên Úc mà nó đang làm việc… Nào là hưởng chính sách ưu đãi từ chính quyền địa phương tỉnh này… Nói tóm lại nó đã chuẩn bị chu đáo và bỏ rất nhiều công sức cho tâm nguyện trở về quê hương này của nó…

Ông nhìn ra cửa thấy Bích Ngọc bước vào. Cô lại tỏa nắng bằng nụ cười xinh tươi của mình:

– Chào chú!… Bửa nay chú khỏe hả chú?…

– Chú khỏe… Hổm rày con không xuống đây chơi, bận lắm hả con?

– Dạ, xong hết rồi chú ơi… Từ nay con sẽ xuống đây mỗi tuần ba ngày để phụ trách phân khu nghĩ dưỡng, phục hồi chức năng ở đây đó chú…

– Vậy à, tốt quá rồi… Từ đây chú cháu mình sẽ có dịp gặp nhau thường hơn.

Trong đầu ông Năm chợt nghĩ ra một ý. Ờ, mà biết đâu được… Con bé vẫn chưa có chồng mà thằng Nam cũng đã ly hôn rồi… Giờ này lại làm việc chung… Ờ, mà biết đâu được…

Vừa lúc đó có một người phụ nữ dắt một bé trai bước vào. Bích Ngọc nói với ông Năm:

– Chú xem có ai tìm chú đây?

– Ai vậy?

Vừa hỏi xong ông Năm cũng vừa nhận ra người phụ nữ da trắng trong bộ áo đầm màu hồng cánh sen kia chính là con dâu… hay nói đúng hơn đã từng là con dâu của ông… Còn đứa bé kia… từng là… từng là cháu nội của ông. Ông ngập ngừng hỏi:

– Cô… cô tìm tôi có chuyện gì vậy?

Người phụ nữ sụp xuống bên ông, nước mắt lưng tròng, nói một tràng tiếng nước ngoài làm ông không hiểu mô tê chi cả. Ông đưa mắt nhìn Bích Ngọc. Bích Ngọc tiến sát bên dịch cho ông nghe:

– Chị ấy nói… chị ấy xin lỗi chú…

– Xin lỗi à… chuyện gì?

– Xin lỗi về việc đã cố ngăn cản anh Nam không cho ảnh trở về đây sống cùng với chú…

– Ủa? Vậy sao?

– Nhưng giờ chị ấy đã hiểu và đã hối hận… Chị muốn xin chú và anh Nam tha thứ vì thật sự thì chỉ rất yêu anh Nam mặc dù ban đầu chỉ là một cuộc hôn nhân vì hoàn cảnh…

– Con nói với cổ, chú thì dễ rồi… Nhưng phải tùy theo thằng Nam… Chú không quyết định được…

Trong lúc Bích Ngọc đang dịch câu nói đó của ông thì thằng bé da trắng ôm chầm lấy ông. Nó nói tiếng Việt rất rõ:

– Ông Nội ơi, con nhớ ông nội lắm… Mẹ nói con về đây ở với ông nội… Ông nội cho con ở đây nhe ông nội…

Ông Năm sửng sờ một hồi rồi chợt nghe một thứ tình cảm gì đó trào dâng trong lòng ông, lên nhịp thở của ông, trào ra khóe mắt ông rồi khiến đôi tay ông ôm chầm lấy thằng bé và miệng ông lấp bấp:

– Con về ở với ông nội thiệt hả con?

***

truyen-ngan-hong-sen

Vòng xoáy này sẽ là vòng xoáy cuối cùng nếu ông muốn cứu vợ con mình. Khi chiếc xuồng xoay đến ba phần tư vòng ông Năm đã gào lên át cả tiếng gió mưa đang rít gào ghê rợn:

– Nhảy ra đi… Nhắm ngay tay tôi mà nhảy…

Một cành tràm bị gió thổi quất ngay mặt ông khiến ông tối sầm mặt mũi. Vừa mở mắt ra ông lại thấy một cái bóng bay đến, ông vội quơ tay chộp lấy. Định thần lại ông nhận thấy thằng Nam đã bám được tay ông…

Ông Năm giật mình thức dậy nhìn qua khung cửa sổ trăng đã vượt qua khỏi hàng tràm. Peter đang nằm ngủ ngon lành cạnh ông. Từ lúc về đây nó đều xin được ngủ với ông nội. Nhìn nó ngây thơ ông thở dài ngẫm nghĩ, thì nó là cháu nội mình hồi nào tới giờ mà. Mai cha nó đi dự hội chợ quảng bá du lịch về thì mới biết quyết định cuối cùng là như thế nào. Tuy nhiên, hồi chiều ông thấy nó vui lắm khi cha nó gọi điện về nói chuyện với nó.  Tự nhiên ông lại nhớ tới nụ cười tỏa nắng của Bích Ngọc và cảm thấy buồn buồn… Đời mà, khó có gì có thể vẹn toàn được.

Ông nằm xuống và lần này ông không nằm mơ nữa mà chính ông muốn nhớ lại cái giây phút khắc nghiệt nhất của đời mình. Khi đã giữ chặt được thằng Nam, ông Năm nhìn ra chỗ vòng xoáy thì thấy vợ mình vì cố gắng tung đứa bé đi xa nên đã mất đà rơi khỏi chiếc xuồng. Vợ ông đang cùng chiếc xuồng đang bị cuốn vào giữa tâm hố xoáy. Trước khi mất hút hẵn dưới dòng nước vô tình, ông Năm còn nghe tiếng vợ cố hét lên:

– Ráng nuôi con, mình ơi!

Vậy đó. Đối diện với nỗi đau xong mình lại nghe lòng nhẹ đi. Cũng cùng một chuyện xãy ra nhưng có người chán ghét, chê bỏ quê nhà, có người lại càng yêu thương, tận tâm. Nhưng dẫu sao thì quê hương cũng là quê hương. Cho dù ông có đi xa thật như ông luôn mong mõi thì đến khi mãn số ông vẫn muốn mình được mang trở về cạnh cái hàng tràm kia để cùng sum họp với vợ kia mà. Thằng Nam đã cho dựng một bức tượng nhỏ với hình ảnh một người phụ nữ nam bộ đang bơi một chiếc xuồng chở đầy bông sen để tưởng niệm mẹ nó. Và nó cũng có chừa chỗ để sau này cất giữ tro cốt của ông gần với người vợ tên Sen của mình. Phải rồi, quê hương là để trở về và mỗi người cũng chỉ có một quê hương để trở về mà thôi. Quê hương dẫu có là sìn lầy níu kéo, quấn víu thì con người cũng phải như những bông sen hút lấy những tinh túy từ bùn sâu nước đọng mà tạo ra sắc hương cho cuộc sống.

Theo dõi chuyên mục Văn nghệ để được thưởng thức nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật hay về con người thiên nhiên vùng Đất Sen Hồng.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây